TÁC GIẢ
TÁC PHẨM





HÀ NGUYÊN DŨNG

. Tên thật là NGUYỄN DŨNG
. Sinh năm 1946
. Tại Hà Mật, (Gò Nổi) Điện Bàn, Quảng Nam
. Hiện sống tại : Tân Bình, SàiGòn.
. Có thơ đăng ở trên một ít báo, tạp chí ở Sài Gòn trước 1975, và từ 1975 trên một ít báo, tạp chí ở hải ngoại và những báo, tạp chí trong nước.

. ĐÃ IN :

. QUÊ TÌNH (thơ) 1992
. HỘT MUỐI BỎ SÔNG (thơ) 1996
. CỬA-ĐỢI-SÔNG-HOÀI (thơ) 2002





THƠ

MƯỜI NĂM TRỞ LẠI

VĨNH ĐIỆN

TÂM SỰ CÙNG LÝ BÁ HỀ













Tranh của cố họa sĩ Nghiêu Đề







MƯỜI NĂM TRỞ LẠI

Qua đò một chuyến đi mười năm
nay mới đáo về quê cũ thăm
gió tạnh lòng rung làm động bóng
ai mười năm trước nhớ ta chăng ?

Mười năm trở lại tìm đâu ra
bạn xưa như những đám mây xa
em xưa chẳng khác vầng trăng mấy
lặn mọc khuyết tròn khuất cõi ta !

Mười năm trở lại ra sông ngồi
trông đò ngang lại ngóng đò xuôi
đò về mấy chuyến khoang đầy gió
đành bụm nước sông mà thấm môi !

Mười năm trở lại nom thấy bóng
trong lòng giếng cổ một mình ta
nhặt viên ngói bể ta toan ném
cành khế rung mình chiếc lá sa !

Mười năm trở lại buồn như khói
ngun ngún trong lòng mắt xốn cay
thương đất quê nhà pha cát sỏi
hột cơm phải cõng lát khoai dày !

VĨNH ĐIỆN

Tặng Hồ Ba


Vĩnh Điện, tôi về ngày cuối năm
mùa đông buồn như một đám tang
khéo co cho mấy lòng vẫn lạnh
nỗi xót xa quê cứ rỉ tràn

Vĩnh Điện, bao năm còn nghèo khô
Vĩnh Điện khéo ăn vẫn không no
những ngôi nhà như người luống tuổi
lọm khọm hai bên vẻ ngóng chờ

Tôi coi Vĩnh Điện như người thân
Vĩnh Điện ngờ tôi là tha nhân
tôi vịn vai cầu ôn chuyện cũ
nhớ xót xa thủa mẹ tảo tần

Thủa đó tôi thường lũn cũn theo
gánh trì vai mẹ bước liêu xiêu
tay quơ như níu vào mưa nắng
mẹ cố trườn qua nỗi ngặt nghèo

Vĩnh Điện như một bàn tay gầy
chợ đong không đầy được nửa ngày
tôi ngồi dụi dụi vào vai mẹ
bóng mẹ hiền thơm tựa bóng cây…

Vĩnh Điện có hai đường ngã ba
một ngược lên đụng núi dội ra
một xuôi gặp biển sóng xô lại
quốc lộ chạy qua rước hết, và

Vĩnh Điện như một người neo đơn
mùa đông trông thiệt dễ mũi lòng
tôi trong Vĩnh Điện sao côi cút !
tôi ngoài Vĩnh Điện sao bồn chồn ?

23.12.1995

TÂM SỰ CÙNG LÝ BÁ HỀ

Thời của ông kẻ sỹ không nhiều
nhưng vẫn hiếm người được đời trọng dụng
ông đã phải sống trong nghèo túng
bụng đói mà sôi hay sôi máu kinh bang ?

Thời của tôi kẻ sỹ đâu khan
thời nào cũng phải nhất thân nhì thế
tôi tứ cố vô thân giữa đời dâu bể
lại kém tài khó kiếm bữa cơm rau
tài làm thơ so với tài nuôi trâu
thì ông được bát cơm, tôi danh hảo
thiên hạ mấy người thực vô cầu bảo ?
đời ngày càng hiếm kẻ trọng văn chương !

Cuộc đời, là đại cuộc thương trường
tôi vẫn biết lá phi thương bất phú
lại lẩn thẩn đi làm thơ thả nhứ
chút hư danh không thể gột nên hồ
tôi giật mình ngó thấy đời nghèo khô
toá hoả trước cảnh gạo châu củi quế
trán lõm cánh tay, nghĩ không lòi mưu kế
bám vợ như gà ăn quẩn cối xay…

Đỗ Thị của ông – xưa, Hà Thị của tôi – nay
cũng tắt mặt tối mày với chồng con đâu khác
nhưng ông còn có ngày hiển đạt
tôi bao giờ mới tạm gọi hiển danh ?

Đỗ Thị nuôi ông là nuôi bậc công khanh
Hà Thị nuôi tôi là nuôi tằm lấy kén
tôi - con tằm, ăn lên sạch béng
màu xanh mái tóc vợ tôi, và…

Ngoài cái tài tế thế của ông ra
ông còn biết nuôi trâu độ nhựt
tôi trót lỡ theo đòi nghiên bút
tay không cầm nổi xẻng – xúc, cưa – cưa

Ăn không cầu no là cái phách của người xưa
tôi quá bữa là đã nghe sôi bụng
nếu biết làm thơ đời không trọng, dụng
tôi đã tìm người học cách nuôi trâu…

Biển xanh kia còn hoá ruộng dâu
ai dám quyết rằng ai giàu ba họ
thì dễ mấy ai ba đời nghèo khó
câu nói kia chỉ cốt dỗ dành

Kể chuyện ông lập được chữ công danh
ở tuổi bảy mươi để mỵ lòng, mỵ vợ
nghe tiếng bụng sôi mà tôi xấu hổ
chẳng như Di, Tề thấy gạo Châu lơ…

Bụng sôi trào tâm sự ướt mem thơ !

  

HÀ NGUYÊN DŨNG


TRANG CHÍNH ĐOẢN THIÊN TRUYỆN NGẮN BIÊN DỊCH HỘI HỌA ÂM NHẠC