TÁC GIẢ

. Hiện sống tại huyện Đức Linh, tỉnh Bình Thuận.

. Hội viên VHNT Bình Thuận

. TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN

. Đãi trăng" - tập thơ.



. Quê gốc: Đà Nẵng
. Sinh năm 1961 tại Sài Gòn (TP.HCM.)
. Cử nhân ngữ văn Việt & cử nhân Anh văn
. Giáo viên Trường Ngoại ngữ Không Gian TP.HCM.

. Dịch giả Anh - Việt & Việt - Anh: đã biên dịch hơn trăm tập sách (có đầu sách gồm 5, 7 tập).

. Sáng tác Truyện Thiếu Nhi:

. Chuyện Cổ Tích Của Vườn - tác phẩm đoạt giải A trong cuộc vận động sáng tác của Nxb. Trẻ Tp.HCM.

. Văn Học Thiếu Nhi Vì Tương Lai Đất Nước , lần thứ nhất, 1993.

. Nhạc Giữa Trời , đoạt giải A Nxb. Kim Đồng, 1995.



TRUYỆN

NHẠC GIỮA TRỜI - Kỳ thứ Nhất (1, 2,3)
NHẠC GIỮA TRỜI - Kỳ thứ Hai (4, 5,6)
NHẠC GIỮA TRỜI - Kỳ thứ Ba (7, 8,9,10,11)
NHẠC GIỮA TRỜI - Kỳ thứ Tư (12, 13,14,15)
NHẠC GIỮA TRỜI - Kỳ thứ Năm - Kết (16, 17,18,19, 20)
CHUYỆN CỖ TÍCH CỦA VƯỜN - Kỳ thứ Nhất (1,2,3)
CHUYỆN CỖ TÍCH CỦA VƯỜN - Kỳ thứ Hai (4,5,6)
CHUYỆN CỖ TÍCH CỦA VƯỜN - Kỳ thứ Ba (7,8,9,10)
CHUYỆN CỖ TÍCH CỦA VƯỜN - Kỳ thứ Tư (11,12,13,14)
CHUYỂN DỊCH 5 TRUYỆN CỰC NGẮN CỦA NGUYỄN LÂM CÚC










 






Thu chín tranh của họa sĩ Lâm Chiêu Đồng


chuyển dịch truyện cực ngắn của

1 - THREE WISHES

After being checked and taken over, the new road had problems with dirt and rocks popping up craggedly. Just a short distance in front of Mr. Huyện’s house, the accidents occurred everyday. The wailing sirens of ambulances sounded terrified. But the most stinging thing was Mr.Huyện’s death. He came back home from an anniversary party, and rather drunk, so he drove his motorcycle faster than usual. When he turned left, he carelessly forgot giving a signal. Someone driving a motorcycle behind him couldn’t avoid and hit him from behind! Mr.Huyện fell down, hit his head into a rock near the pavement. He died in front of his house. What a situation it was!     

Oh… From the villages to the wards, from the acquaintances to the strangers, from the close friends to other friends who hadn’t known his face, uncountable people attended Mr. Huyện’s funeral. Behind the luxury car on which the coffin was, there was a convoy of Hondas, trucks, buses, cars, tractors, bulldozers… This end of the convoy arrived at the graveyard, but that end just left the house. Sounds of talking, laughing drowned the sounds of crying of people wearing white, mourning clothes. “How happy the funeral was,” someone bursted out a sentence, then knowing that he just made a slip of the tongue, his face was blush, he sneaked to another place.     

Old Làng was a neighbor of Mr. Huyện’s. Old Làng had a lot of money but he hadn’t had the fame. He wished some day he would be well-known though he was dead at that time. He didn’t attend the funeral because he was sick. His head was hurt, his eyes were dazed. But he couldn’t stand staying in the house, he stepped out to wait for the funeral passing by. He had been waiting and he heard the sounds from the distance, then he stared at it as a boy has gasped, seeing a play.     

“Ohgosh! The funeral was very big. I wished I were that dead man!” He said miserably.     

The funeral arrived at the intersection. Mrs. Rớt, a wandering woman, who made living by picking cans and bottles, was digging a trash can. She stopped, staring the funeral, still holding trash in her hand.     

“He was a happy and lucky man, why he died so soon? I wish I could die in stead of him.” Mrs. Rớt said, sadly.     

While the coffin was been putting down into the grave, Hoan, the oldest son of Mr. Huyện cried and bowed a lot. “Oh father, I wished you could have told me the place where you hid the gold which you had received from the contractor, who stole the tar when he built that damn road...” Hoan mumbled with his tears drying on his red face.

SaiGòn 07 Sep 2007, 10:33

NGUYỄN THỊ BÍCH NGA


BA ĐIỀU ƯỚC

        Con đường vừa nghiệm thu xong thì đất, đá đã bung lên lởm chởm. Chỉ một đoạn ngắn trước nhà ông Huyện mà ngày nào cũng có người té oành ọach. Xe cấp cứu hụ còi nghe rờn rợn. Nhưng  đau nhất là cái chết của ông Huyện, ông đi đám giỗ về, vì có hơi ngà ngà nên chạy nhanh hơn mọi ngày, lúc rẻ vào nhà, sơ ý không đưa tay  xin đường. Người cùng chiều, sát ngay phía sau, hết chỗ tránh, tông thẳng vào xe ông. Ông Huyện ngã, đầu đập vào cạnh đá sát lề, tắt thở ngay trước ngõ nhà. Thế mới ác!          

Đám ma ông Huyện người ta đến dự rần rần, từ làng đến xã, từ người quen đến kẻ hiếu kỳ, từ thân đến chỉ mới nghe tên, chưa biết mặt. Xe đưa tang cả đoàn, dài ngoằng:  hon da, xe tải, xe khách, xe du lịch, xe máy cày, máy xới... Đầu kia đám ma đã tới nghĩa trang, đầu này mới vừa ra khỏi cổng nhà. Tiếng nói, tiếng cười át cả tiếng khóc của những người quấn khăn trắng, bận đồ tang. Có kẻ còn bật thốt lên, đám ma vui nhỉ, sau nói, biết mình hố, người ấy mặt đỏ bừng, lủi nhanh qua chỗ khác.          

Hàng xóm của ông Huyện có một người tên là Làng. Lão Làng không thiếu gì tiền của, nhưng chút danh tiếng thì chưa bao giờ có được, Làng vẫn mơ một ngày kia mình được thiên hạ biết đến dù là khi đã chết. Lão Làng không đi dự đám ma, vì Lão đang bệnh, đầu nhức, mắt hoa. Nhưng cầm lòng không đậu, Lão ra hiên nhà đứng chờ đám ma ngang qua, Lão chờ từ khi tiếng chiêng la bung beng từ xa vọng đến. Rồi Lão ngó đăm đăm, ngó đến muốn nổ con mắt, ngó như trẻ con há hốc miệng ra coi hát. Khi đám ma qua một nửa, Làng đau khổ thốt lên:     

-Trời ơi, đám ma to quá! Tôi ước gì, tôi được là người chết.     

Đám đến ngả tư thị trấn. Bà Rớt, người đàn bà lang thang, sống bằng cách lượm vỏ chai, vỏ bia, bới rác, đang bới rác trong một thùng rác ven đường, sững sờ nhìn đám tang, tay vẫn giữ nguyên mớ rác đang cầm. Bà Rớt buồn rầu than:              

-Người sung sướng đến vậy mà lại không sống để hưởng. Tôi ước gì,  tôi là  người chết thay.               

Lúc làm lễ đưa quan tài xuống huyệt, Anh Hoan, con cả của ông Huyện, khóc lóc tế lạy, nước mắt đã khô trên gương mặt đỏ au, anh Hoan lầm rầm khấn vái:              

-Cha ơi, con ước gì cha nói cho con biết, số vàng lót tay mà cha nhận rồi chôn dấu, khi cha cho qua vụ cai thầu bớt nhựa đường đem bán…

NGUYỄN LÂM CÚC



2 - A POWERFUL MAN

He found himself a powerful man. A powerful man meant a man had money and power. He had a lot of both of them.     

Well, about houses? He had Thiên Thai hotel restaurant which was four-star qualified in the city. That building was giving him the endless benefits all months, all years. About “the garden house” in the countryside? He liked calling it “garden house” to sound it simple and humble, or in another way, that was the style of the cultured people. To tell the truth, the villas in the suburd of Sài Gòn couldn’t compare to his “garden house”! If you had given him those square houses with the same designs, with some green tres in the garden, he wouldn’t have taken them! Not counting many pieces of land in the areas where a square meters cost a fortune of the poor people.     

Now he didn’t have power any more, but his clique was everywhere. Brother Hai, brother Ba of this district, that province had to keep their behavior when they met him. His decision to stop, to put whoever to which chair was duck soup! He enjoyed a sentence from a rich guy at the stock market. That guy was still young, learned many things from the foreigners so what he had talked sounded very comfortable: “Money can’t buy businessmen, but can buy politicians. The matter is how much...” He thought carefully and found that guy was very experienced. But how could he be bought, because he didn’t need anything, because he belonged to a worthless class! That was him now, but before that… Well, before that he had sold everything… Tsk, just let the past go! Many people wanted to sell something but they didn’t have anything!     

Hm, the God certainly gave him a lot!     

When he was hopeless having a son then the God gave him a special gift. His wife was pregnant suddenly and his son, little Hậu, was born in his endless happiness. Little Hậu was a two-year chubby boy, with white and rosy skin. If in this world there was a child as lovely as an angel, that was his son Hậu. He loved his son as crazy, whoever made Hậu’s chair dirty, they wouldn’t live in peace with him!     

He loved his dogs, too. To him, the Japanese dogs were worth to value, to take care more than the nephews always dipped in muddy Hà river in his countryside. Their bodies had a smell so bad that he couldn’t stand it. When he had to give gifts to them, he tried not to touch their hands, their shirts, though he knew that children’s hands were angels’ hands.     

He had just bought a guenuine Japanese dog. It was as lovely as a doll with very white fur, big bright eyes. He let the beloved dog played with little Hậu at times. He was pleased seeing little Hậu bursted out laughing, hugging the dog in his both small, rosy hands.     

One day, little Hậu had a fever. He took his son to Children Hospital in a hurry. He was ready to pay for the highest service, inviting the best doctors.     

“I have money, a lot of money!” He talked to a doctor with white hair.     

“Money can’t help anything in your son’s case.” The doctor answered him, feeling sorry for him.     

“I have power! I can give you any position you want!” He talked with a strong voice, and his eyes turned red.     

“We’re sorry. No power can’t help you in this case! He had rabies, and he was in the last period. Medicine just gives up! Only a miracle can save your son’s life…” The doctor patted on his shoulder as if he were a child.     

He collapsed. His body became as soft as a noodle as if there weren’t any bone in it.     

“Oh my God!” He moaned.

NGUYỄN THỊ BÍCH NGA



KẺ MẠNH

Hắn thấy Hắn là một kẻ mạnh.     

Kẻ mạnh là kẻ có tiền, có quyền. Hắn dư thừa cả hai thứ ấy! Này nhé, nhà ư, Hắn có nhà hàng khách sạn Thiên Thai, tiêu chuẩn bốn sao ở thành phố. Cái nhà ấy, đang nở cho hắn những mùa hoa tiền tài sung mãn nhất. “Nhà vườn” ở quê ư? Hắn thích gọi “ nhà vườn” nghe cho nó giản dị,  khiêm tốn, hay nói khác đi, đó là cách nói nhã nhặn của người có văn hóa, chứ thật ra những biệt thự ở khu ngoại ô Sài Gòn, cứ phải gọi “nhà vườn” của Hắn là cụ. Mấy cái nhà vuông vức, vài ba kiểu dáng na ná như nhau, vài cụm cây xanh bé tẹo trong vườn, xì, cho không Hắn, Hắn cũng chả buồn nhìn. Đó là chưa tính, Hắn có hàng tá đất thổ cư, nằm toàn những nơi mà mỗi mét vuông là cả một gia tài của người buôn thúng, bán bưng ao ước.     

Quyền thì bây giờ Hắn không còn quyền nữa, nhưng vây cánh của Hắn trùng trùng, điệp điệp. Những anh Hai, anh Ba của huyện này, tỉnh kia gặp Hắn vẫn cứ phải giữ gìn ý tứ. Hắn muốn cách, nhắc ai vào ghế nào là chuyện “ không thành vấn đề”. Hắn thú vị câu nói của một tay chơi chứng khóan giàu sụ, tay này còn trẻ, học nhiều thứ của Tây, nên giọng nghe thoải mái lắm: Tiền không mua được người làm doanh nghiệp, nhưng tiền mua được những nhà làm chính trị, vấn đề là giá bao nhiêu mà thôi. Hắn ngẫm nghĩ và thấy cái tay ấy lõi đời! Nhưng, mua Hắn thì không dễ vì Hắn có thiếu gì đâu, có cần gì đâu, Hắn thuộc đẳng cấp vô giá ! Là Hắn nghĩ Hắn của bây giờ, còn trước đây...trước nhiều nữa thì Hắn đã bán tất tần tật....Chậc, cái gì đã qua, cho qua! Khối đứa muốn, mà có bán được đâu. Ông trời quả cho Hắn rất nhiều     

Ông trời càng đặc biệt ưu đãi Hắn, khi Hắn không còn hy vọng gì nữa về chuyện có một thằng con trai, thì bỗng dưng người vợ trẻ mang bầu và thằng Hậu chào đời trong hạnh phúc viên mãn của chính Hắn.     

Thằng Hậu lên hai, trắng hồng, mủm mỉm. Nếu trên đời có một đứa trẻ xinh đẹp như thiên thần, thì đó chính là thằng Hậu của Hắn. Hắn yêu con như điên, ai mà làm bẩn, dù chỉ là chiếc ghế của thằng bé vịn tay, thì khó mà sống yên với Hắn.     

Hắn cũng rất yêu chó, với Hắn, những con chó xù Nhật đáng quí, đáng nâng niu hơn bầy cháu long nhong, suốt ngày dầm mình với những con trâu, trong dòng sông Hà, đục ngầu ở quê. Người chúng bốc lên thứ mùi tanh không chịu nổi. Mỗi khi chia quà, Hắn cố hết sức để không phải chạm vào tay, vào áo bọn chúng, mặc dù Hắn biết, bàn tay trẻ thơ là bàn tay  thánh thiện.     

Hắn vừa mua được một con chó Nhật, chính hiệu. Con chó đẹp như búp bê, lông trắng mượt, mắt to, sáng long lanh. Thỉnh thoảng, Hắn để con chó cưng vui đùa cùng thằng Hậu. Hắn hài lòng thấy thằng bé cười khanh khách, ôm con chó chặt cứng trong đôi tay bé xíu, hồng hồng.     

Một ngày nọ, bé Hậu sốt. Hắn lật đật đưa con vào bệnh viện Nhi đồng, bao trọn cả phòng dịch vụ sang trọng, mời những bác sĩ giỏi nhất. Hắn nói với người bác sĩ, tóc đã bạc trắng:     

-Tôi có tiền, rất nhiều tiền!- Ông bác sĩ nhìn Hắn ái ngại- Tiền cũng không thể giúp ích được gì trong trường hợp của cháu nhà, ông à.     

Mắt Hắn long lên đỏ sòng sọc, Hắn gằn giọng:     

-Tôi có quyền, ông muốn chức gì cũng được, ông hiểu không, bác sĩ?- Bác sĩ vỗ vỗ lên vai Hắn như vỗ về một đứa trẻ- Chúng tôi thật tiếc, quyền chức gì cũng chịu, bệnh dại mà đã phát thì y học hiện tại đành bó tay, may ra, chỉ có phép lạ mới cứu được…     

Hắn đổ sụp xuống, toàn thân Hắn nhũn mềm ra, hệt như trong tấm thân ấy, chưa từng có một chiếc xương nào. Hắn rên rỉ :     

- Trời ơi!

NGUYỄN LÂM CÚC



3- DIDN’T KNOW WHY…

“Because of yourself, son, you should look at the people’s good sides to live. Changing people is as difficult as looking for a needle at the sea bed. All you have to do is changing your view to adapt. If you can do that, everything will be easier and simpler.” Dad Cường always told Chiêu that sentence.

Though Chiêu didn’t understand all of the meaning in Dad Cường’s sentence, he thought his father was right. His heart was happier whenever he looked at good things, good sides to the contrary.

Once, Linh, a young colleague, came to see Chiêu.

“You know, we all are angry!” Linh said. “What kind of man Toán is and he swallows parts of our money! We’re employees working with contracts, our salaries are not much, each of us gets five hundred thousand dongs per month! And they pay us every three months! But Toán, he set up a trap, telling us to sign on the pay roll in advance then he got our money. After having been waiting for a long time, three of us asked him, he answered that we had already signed our names, we had already received our salaries, why we asked him that question! Three of us choked. We were so angry that we were almost crazy! It’s truly a lesson for our whole lives! Liễu said to us, he would be hit by a car because of that!”

Chiêu wanted to tell Linh his father’s sentence, but he thought, maybe another time. Besides, Linh could misunderstand. Toán was rather calcutating, but he had to do that due to his career. Moreover, Toán was the Chairman of Trade Union, he always talked to people nicely, politely. Certainly Toán could not be the one who swallows money of employees.

That day, Chiêu happily went to the ceremony for giving a house of affection to Bằng. To tell the truth, no one was as miserable as Bằng! The wife had died, Bằng had to feed an handdicapped son. The boy was twenty two years old, but he didn’t know how to sit up for once, didn’t know how to call “Daddy!” for once. The chemical poison took away the opportunity becoming a man from Khôi!

The house had tole roof. The front was short but there were three rooms inside. The flowered enamelled tile floor was blue making people feel it spacious. People asked softly, how much money the house cost. It was over forty million dongs, half coming from people, half coming from Bằng himself. Bằng looked as if he hadn’t caught his breath. Nothing on his face showed that he was very happy. He said he had to sell the last field, adding money to the expense. Since it had begun…He unfinished his sentence because Toán called his name noisily.

“This house cost over forty million dongs? I think only half of it is all right.” Someone said with a doubt voice.

“Now the materials are very expensive, especially iorns and steels”. Someone answered. Ah, she was Toán’s aunt. She sold fishsauce in the market, why she was present there?

“Besides three windows, where did the irons go? If I had built that house, it would have cost under twenty million.”

Toán, the Chairman of Trade Union, also the contractor, cheerfully walked back and forth, talking, laughing. It seemed Toán was the happiest man there.

Chiêu thought, people who were discussing the evil things maybe they misunderstood. But Chiêu didn’t know why when seeing Toán walked toward him, he blended into the crowd quickly. Chiêu would feel uncomfortable if he had to give out his hand to hold Toán’s hand and shake.

NGUYỄN THỊ BÍCH NGA



KHÔNG HIỂU SAO...

   Bố Cường dạy Chiêu: Vì chính con, con nên nhìn vào mặt tốt của người quen, người thân mà sống con ạ. Thay đổi người khác là việc làm khó như mò kim đáy biển. Con chỉ có thể thay đổi góc nhìn của con, để thích nghi. Chỉ cần con thay đổi góc nhìn, mọi việc trở nên dễ chịu, đơn giản hơn.

Tuy không hiểu hết những điều cao siêu trong câu nói của bố Cường, nhưng Chiêu thấy đúng là cứ nhìn điều tốt, mặt tốt, lòng vui hơn, nhẹ nhàng hơn thấy điều ngược lại.

Một lần, Linh, đồng nghiệp trẻ, tâm sự:

- Anh biết không, tụi em ức lắm, người gì mà ăn tàn, ăn mạt! Đồng lương nhân viên hợp đồng của tụi em có được là bao, mỗi đứa 500.000 đồng, 1 tháng, 3 tháng mới được thanh toán. Vậy mà anh Toán, nỡ “gài bẩy”, kêu tụi em ký giấy nhận lương, nói là làm trước để dễ rút tiền, rồi lấy luôn. Chờ mãi không được, 3 đứa em hỏi thì anh Toán nói, lương phát rồi, chữ ký sờ sờ ra đây sao còn nói chưa lãnh? 3 đứa em nghẹn họng. Tức phát điên! Bài học nhớ đời anh ạ. Liểu nó rũa : Ăn thế, ra đường thế nào cũng bị xe cán!

Chiêu muốn nói với Linh câu nói của bố Cường, nhưng lại nghĩ, nên nói vào lúc khác. Vả lại, chắc là Linh hiểu lầm thôi. Toán có hơi chi li, nhưng đó cũng là do chuyên môn mà ra, còn Toán là người lịch sự, mềm mỏng, lại là chủ tịch công đoàn của cơ quan. Toán quyết không thể là người, ăn chặn đồng lương mạt hạng của anh em.

Hôm nay, Chiêu hớn hở đi dự lễ trao nhà tình thương cho anh Bằng. Phải nói, đời người mà khốn nạn như anh Bằng là đã quá tận cùng! Vợ chết, anh Bằng nuôi một đứa con tật nguyền, thằng bé đã 22 tuổi, chưa lần ngồi lên được, chưa hề biết gọi cha. Chất độc màu da cam đã không hề cho Khôi cơ hội được làm người đúng nghĩa, dù chỉ một ngày.

Ngôi nhà lợp tôn, mái trước cụt toen hoẻn, nhưng bước vào bên trong thì có hẳn 3 phòng, nền lát gạch hoa, màu xanh mát rượi, khiến ai thoạt nhìn cũng thấy khang trang. Nhiều người hỏi, xây hết bao nhiêu nhỉ? Trên bốn chục triệu, quyên góp được một nửa, một nửa là do anh Bằng bỏ ra. Anh Bằng như người hụt hơi. Soi mói cách mấy cũng không tìm được chút hân hoan nào trên mặt anh. Anh bảo, tôi bán nốt mảnh ruộng, bù tiền vào xây nhà rồi. Lở đâm lao...Anh bỏ lửng câu nói, vì Toán đã gọi anh í ới.

Ai đó, giọng không dấu diếm nghi ngờ:

- Nhà này, mà xây trên bốn chục triệu ư? Một nửa, còn nghe được.

- Vật liệu bây giờ đắt lắm, nhất là sắt, thép. Có người trả lời, thì ra đó là bà dì của Toán. Bà bán nước mắm mà hôm nay, sao cũng có mặt ở đây nhỉ?

- Ngoài ba cửa sổ, còn có sắt chổ nào nữa đâu? Nhà thế, tôi mà xây, tốn chưa đến hai chục.

Toán, chủ tịch công đoàn, cũng là người thầu công trình, hăng hái đi tới, đi lui, nói nói, cười cười. Toán là vui nhất.

Chiêu lại nhủ thầm, những người bàn luận độc địa kia, chắc là nhầm lẫn. Nhưng không hiểu sao vừa thấy Toán hướng về phía mình, Chiêu vội lẫn vào đám đông. Chiêu thấy ngại, nếu phải chìa tay cho Toán, siết chặt.

NGUYỄN LÂM CÚC



4 - IT’S WINDLESS!

Thủy slowly walked out of the diner. Their lunch was very wonderful. The salted fried chicken along with the crispy tofu made her feel appetized. She bit a little piece of tofu. The brownish, yellowish, crispy cover was broken, then the milk of fresh tofu melted on her tongue. It was so fat and so tasty. The seafood sour soup was her favorite, too, but she was on a diet so she just enjoyed some chayotes sautéed with garlic. After their meal, it seemed the food was still intact. Vĩnh paid three hundred thousand dongs for their lunch without frowning, then he took his wife’s arm.

“It’s very hot. We go to the coffee shop, listen to music, honey?”

“Ok. Let me look for the coffee shop which has a parking lot and some good views.”

Thăng Long coffee shop was very luxury. Waiters were politely wearing white shirts and ties. Waitresses were wearing black vests and skirts; their long legs walked in and out tenderly; their black eyes patiently looked at the customers, waiting… A shoeshine boy was appearing behind a big, plastic bonsai.

“Hey, come here, polish my shoes!”

“Yes sir…”

The boy was happy. He swifly took off shoes for his customer. His right hand put a pair of plastic slippers under Vĩnh’s feet. Thủy looked at him carefully. The boy felt bolder.

“Ms., may I polish your shoes, too?”

“Ok…”

Few minutes later, both pairs of shoes were as shine as new. Vĩnh seemed sastified.

“How much, boy?”

“Sir… six thousand dongs.”

“What? Why six thousand… Are you kidding? Two thousand is ok.”

“Sir… Six thousand… The fee for each pair of shoes has been three thousand dongs for ages.”

“What, are you pulling my legs? You think I don’t know the price? Here, take four thousand and get lost! Don’t you ever try to fool me!”

‘Sir… and Ms… just be my guests. I don’t charge you for the shoes.”

The boy lauched out of the coffee shop, blending into the crowd. Thủy sat movelessly, regconized that he was the boy who was pushed out on the street by Vĩnh’s family, the day Vĩnh’s father died. There was an old woman taking him to the house, insistedly said that he was a son of Vĩnh’s father! At that time, Vĩnh’s face turned pale.

“Take him to the police! Let him be in prison all of his life to destroy his race!” He hissed.

Thủy watched the boy until he disappeared, it seemed her heart had just been scratched by a hand with claws.

“Oh, it’s windless today!” Thủy said, looking at no one.

NGUYỄN THỊ BÍCH NGA



TRỜI ĐỨNG GIÓ!

Thủy bước khoan thai ra khỏi quán ăn. Bữa trưa thật tuyệt. món gà rang muối hơi mặn một chút ăn kèm với đậu hủ non chiên dòn khiến Thủy thấy ngon miệng. Thủy cắn miếng đậu, lớp vỏ vàng tươm, ròn tan chưa kịp nhuyễn trong miệng, thì đã vỡ ra lớp sữa non ngậy thơm. Món canh chua nấu hải sản thập cẩm cũng là món Thủy ưng ý, nhưng vì đang ăn kiêng nên Thủy chỉ đưa đũa vào đĩa rau ngọn su su xào tỏi. Khi đứng dậy, bữa ăn hình như còn nguyên. Không hề chau mày, Vĩnh móc ba trăm ngàn trả tiền bữa ăn rồi khóac tay vợ.

- Nóng quá, mình đi uống caphê, nghe nhạc đi anh.

- Ừ, để anh kiếm quán nào có chỗ đậu xe và khung cảnh được được một tí mình ngồi .

Quán cà phê Thăng Long thật sang trọng, tiếp viên nam sơmi trắng cài cavát lịch sự. Tiếp viên nữ, áo váy màu đen, những đôi chân thon dài bước nhẹ nhàng, những cắp mắt long lanh đen nhánh kiên nhẫn nhìn khách chờ đợi. Một chú bé đánh giày lấp ló sau cành cây si bằng nhựa, um tùm.

- Ê, đánh giày cho tao đi mày!

- Dạ…Chú nhỏ mừng rỡ nhanh nhẹn cởi giày cho khách, bàn tay chú khéo léo tuồn vào dưới chân chồng Thủy đôi dép nhựa mỏng. Thủy nhìn chăm chú khiến chú nhỏ bạo dạn hơn.

-Chị cũng đánh giày chị nhé.

-Ừ….

Vài phút sau hai đôi giày sáng lên, màu tươi như mới. Vĩnh tỏ vẻ hài lòng

- Mấy ngàn hả mày?

- Dạ..sáu ngàn.

- Gì? Sao lại sáu ngàn…thằng này đùa à? Chỉ hai ngàn thôi.

- Dạ…sáu ngàn. Giá mỗi đôi giày ba ngàn lâu rồi anh à. Ai cũng lấy như thế cả.

- Mày định lừa tao à? Mày tưởng tao không biết giá chắc. Này, bốn ngàn cầm rồi biến đi ông nhỏ. Đừng có mà lừa tao!

- Anh à…anh chị ngồi chơi nhé, em không lấy tiền đâu. Thằng bé lao khỏi quán, chạy biến vào dòng người. Thủy sững sờ nhận ra đó chính là đứa nhỏ đã bị cả gia đình chồng cô túm cổ, quẳng ra đường, ngày bố chồng cô mất. Có một bà già đưa nó đến, khăng khăng nói rằng nó là con của cha chồng cô. Lúc ấy, Vĩnh mặt tái xanh nói như rít.

- Tống nó cho công an! Cho nó đi tù rục xương để tiệt cái nòi nhà nó đi.

Thủy nhìn theo thằng nhỏ đánh giày, trong tim Thủy như vừa có một bàn tay đầy móng vuốt trượt qua.

Hôm nay, trời đứng gió! Thủy nói vậy mà không nhìn ai cả.

NGUYỄN LÂM CÚC



5 - RACE !!!

Thanks to the toughness and violence of her big, strong nephew, teacher Châu took back her seat which had been reserved before in an extremely crowded bus. When the bus set off, teacher Châu closed her eyes, did not mind the noise and the push around her.

The bus was so crowded that no one coud breath! At the exit, there were seventeen gods standing. The sound was noisy. The smell was strong. The gods choked. But somehow the bus owner still tried to let some more passengers get in. Whenever the bus stopped, passengers sighed, feeling depressed. This time, the bus stopped for fifteen minutes, then twenty minutes, then thirty minutes… but no one got in. Only the driver’s mate brought his box of tools getting off, doing something somewhere.

“They didn’t fix the bus, Mom. They’re sleeping under the bus.” A small boy whispered into his mother’s ear.

“The police are standing up there. They pretended that the bus broke down to fool the police. Look around us. With the number of passengers in excess, if the police stop us, they will put it in the pound.” An old man with white hair and beard, sitting on a front chair, said.

Teacher Châu kept silent with her tiring look. She leaned back in her chair, still closed her eyes.

“Get in! Quick, quick, quick! They’ve gone! Don’t know if they will come back…” The bus owner urged suddenly.

“Fuck… Ok, race! If they come back, we race! They fucking mother!” The driver said.

The bus ran as if it had been chased by the gangsters. The bus owner rolled up the curtain in the back to observe.

“They’re coming back! Speed it up!” The bus owner shouted.

Passengers bent their heads forward to others’ when the bus spurted and sped up. On a supplementary chair, a baby in his mother’s arms bursted out crying because someone hit his head. Everyone was scared, but no one could say anything. The vehicles on the opposite direction pulled over, people on both sides of the road opened their eyes, terrified. The race would cause many promising accidents! The chase was very decisive. What a close shave!

The police car with its color lights passed the bus. This time the bus could not escape. The driver with pale face tremblingly got off the bus.

“Here, gave them five hundred. Fuck… I know they want money but we can’t avoid them. Five hundred, but I’m not sure if they let us go!” The bus owner gave some papers and a five hundred thousand dong bill to the driver, mumbling.

Teacher Châu stuck her head out of the window, vomitting a lot. People looked at her, feeling sorry for her. When her dull eyes looked up, she saw the policeman by chance. She saw a very familiar face, then she looked for the policeman’s hand. The beam in her eyes died out. The policeman’s hand slipped the bill into his pocket very fast.

Oh mygod! It was Xuân, her son, her proud, her angel… The ashamed tears of a mother rolled down her cheeks which were as wrinkled as a crumpled paper.

“Mame… What’s up? Are you alright?” Someone asked her.

“Let the bus set off, please, mister driver!” She shook her head, begging.

NGUYỄN THỊ BÍCH NGA



ĐUA !!!

Nhờ sự lì lợm, hung tợn của đứa cháu trai có vóc dáng cao lớn mà cô giáo Châu lấy lại được chỗ ngồi, đã dặn từ trước, trên chuyến xe khách chật ních. Xe chạy, cô Châu nhắm mắt lại, mặc xung quanh ồn ào, chen lấn.

Xe chật đến ôi cả người! Ngay lối lên xuống đã chứa đến 17 thượng đế. Tiếng kêu oai oái, mùi người nồng nặc, thượng đế ngộp thở, vậy mà chủ xe vẫn chưa thôi đón khách. Cứ mỗi lúc xe ngừng, ai nấy đều thở dài ngao ngán. Nhưng lần này xe đã ngừng mười lăm phút, hai mươi phút, rồi 30 phút mà vẫn chưa thấy ai lên xe. Chỉ thấy lơ xe hùng hục xách đồ nghề xuống lục đục đâu đó. Một thằng bé thì thầm vào tai mẹ nó:

- Mấy chú ấy không có sửa xe, mấy chú nằm dưới gầm xe ngủ, mẹ à.

- Công an đang làm phía trên kia kìa. Họ giả đò như xe đang bị hư, để lừa công an. Xe dư khách hàng đống, công an túm được có mà giam xe cả tháng. Ông già, râu tóc bạc phơ, đang ngồi ghé vào ghế trước, nói vậy

Cô giáo Châu im lặng, nét mặt mệt mỏi. Cô ngả đầu tựa vào chiếc ghế, mắt vẫn nhắm.

-Lên xe. Nhanh, nhanh, nhanh! Tụi nó đi rồi. Không biết mấy cha đi rồi có quay trở lại không? Chủ xe bỗng giục hối hả.

-Mẹ…đua luôn! Nó quay lại thì đua, đéo sợ! – Tài xế tuyên bố

Chiếc xe chạy như bị cướp đuổi, chủ xe vén màn cửa sau để quan sát.

- Nó quay lại! Đạp hết ga đi.- Chủ xe la toáng lên. Người trên xe chúi nhủi vào lưng nhau, khi chiếc xe vọt chồm, tăng tốc. Đứa trẻ trên tay của người phụ nữ, ngồi ghế xúp, khóc thét lên vì có người ngả ngồi vào đầu nó.Tim ai cũng thót lại vì sợ, nhưng chẳng ai dám lên tiếng. Những chiếc xe ngược chiều chạy dạt xa, những đôi mắt hai bên đường trợn tròn kinh ngạc. Cuộc rượt đuổi hứa hẹn những tai nạn thảm khốc! Cả chạy và đuổi đều quyết liệt.

Hú vía !

Chiếc xe cảnh sát với ngọn đèn nhấp nháy đã qua mặt. Xe khách hết đường cựa quậy. Lái xe, mặt tái mét lập cập xuống xe.

- Nè, đưa cho nó năm thước. Mẹ...biết nó muốn ăn mà trốn không thoát. Năm thước mà không biết các bố có tha cho không, coi như hôm nay toi công!- Chủ xe dúi vào tay tài xế xấp giấy tờ cùng tờ giấy bạc năm trăm ngàn đồng, lầm bầm chửi rủa.

Cô giáo Châu thò đầu ra ngoài xe nôn thốc, nôn tháo. Nhìn cô, mọi người đều ái ngại. Khi cô Châu ngước lên đôi mắt đờ đẫn lên, đôi mắt ấy vô tình hướng về người công an, tia mắt chụp lấy gương mặt thân quen rồi cuống cuồng tìm đôi bàn tay và ánh sáng trong đôi mắt tắt phụt, khi thấy bàn tay người công an, đang thản nhiên nhét tờ bạc vào túi. Trời ơi! Thằng Xuân, con trai cô, niềm tự hào, thiên thần của cô... Hai hàng lệ tủi hỗ của người mẹ tràn xuống đôi gò má đã nhàu như tờ giấy kiếng bị vò. Có ai đó hỏi:

- Bà ơi, bà có sao không ạ? Cô Châu lắc đầu, van nài:

- Làm ơn chạy đi, bác tài ơi!

NGUYỄN LÂM CÚC



© Cấm Trích Đăng Lại
Nếu Không Được Sự Đồng Ý Của Các Tác Giả và Việt Văn Mới .



TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN BIÊN DỊCH NHẬN ĐỊNH ÂM NHẠC